giẹp mình

  1. 1.t. Nói thân thể mỏng: thờn bơn giẹp mình. 2. đg. Tự buộc mình phải nhường kẻ khác, hoặc theo việc : Phải giẹp mình trước lợi ích của tập thể.
giẹp mình
Một con cá thờn bơn giẹp mình nằm dưới đáy biển.